Thở cùng khói thuốc
đêm. Mưa rả rích và kéo dài dai dẳng
tôi nhìn ra mái hiên qua ánh đèn
thấy từng sợi đốm trắng
như những chuỗi kim tuyến
lấp lánh hoàng hôn
đêm. Khoảng tối đen ngòm
trùm lên hai mảnh đời vụng dại
hơi thở run run
giọt ngọc tình yêu chát đắng
nước mắt
chảy xuống nụ hôn giờ ly biệt
có thêm vị mặn lơm lớm đầu môi
đêm. Tôi lặng đi trước nấm mồ chôn quãng đời lầm lỡ
tiếng vọng tình xưa như điệu sầu
mọt nghiền trong thớ gỗ
ruỗng mục dòng thời gian
Ngộ
Bản ngã tôi phình như Trái Đất(*)
-----------
(*)- con số 0 giữa hư không