Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
18.920 tác phẩm
2.408 tác giả
251
38.809.561
 
Cội nguồn mưa lũ
Nhụy Nguyên

Nhìn hướng đi của bão trên bản đồ, kết hợp với triều cường và thông báo lũ số 3, tôi tin chắc lãnh đủ. Tôi hấp hả đạp xe trở về ngôi nhà nội mua từ thời bao cấp, giá bốn ngàn hai.

 

Buổi sáng của tôi bắt đầu bằng ly cà phê đắng và hai điếu thuốc zét. Buổi sáng với lũ con gái vốn là công nhân nhà máy Sợi tinh tươm như một đàn ong, nhởn nhơ dắt nhau đi điểm tâm... Tới khoảng bảy giờ, đã là gần một tiếng tôi ngóng trong im lặng. Đấy là lúc em ghé vào trên đường từ phòng trọ ở khu vực đông nam Thủy An xuống Phú Bài làm việc. Mưa bão đầy trời, em vẫn phải đi làm. Tôi nhìn em thương hại, “nếu rảnh việc thì xin nghỉ, trưa anh sẽ ghé vào (phòng trọ) đợi”. Con mương trước cổng nhà nội tôi sặc nước, đường xóm bị xâm thực quá rõ. Em đi...

 

Ngôi nhà của nội tôi chìm nghỉm trong mưa. Thương nội quá trời! Lạ thật. Nước mắt nội vẫn thường ứa ra mỗi khi nhắc đến người em ruột của mình. Nội kể: hồi trước đói kém nhưng ông Hoan chỉ lo làm thơ. Đến khi có được một tập lại kèo nèo bằng được tiền nội để in. In ra, lỗ... Người chị vẫn lặng lẽ chăm bón cho rau quả tốt tươi, sáng sáng âm thầm gồng gánh ra chợ đổi lấy từng đồng. Tôi cứ mường tượng đến cái buổi ông Hoan trầm mặc ngồi trông ra tấm lưng còng của nội cúi nhặt cỏ hoang một cách nhẫn nại trong vườn, tiếc nuối cho ngày phải ra đi mà viết nên câu thơ cháy bỏng tình người: Chị Tư heo hút một mình(*)... Theo lời một anh bạn, tìm trong tập giấy báo cũ của nội lưu giữ, tôi không còn thấy những bài thơ viết tay của ông Hoan làm tại ngôi nhà nội ở ngày xưa. “Không còn!” Tôi nhận ra sự buồn bã qua cái lắc đầu khẽ khàng của anh bạn từng đến thăm nội tôi khi anh làm trong ban chính sách của xã. Và bên ly rượu trắng, anh nhắc hoài những câu thơ của ông Hoan, may mắn còn sót lại trong trí nhớ: Thời gian không thể như dòng sông chảy ngược/ Đưa ta về với những ngày(**)... Những câu thơ đấy nay có còn, hay đã theo ông hóa kiếp vào tro tàn ngày cũ?

 

*

Gió đã mạnh dần lên. Tất cả các quán hàng dọc quốc lộ đều đóng cửa. Nước nguồn đổ về ồ ập, khiến cho con mương phình ra. Nếu cứ mưa như thế, chắc không lâu nữa nước sẽ xóa nhoà ranh giới giữa con mương và đường xóm, thành một con mương lớn.

 

Hai giờ chiều, hàng xóm đã lỉnh kỉnh chuyển đồ di tản lên vùng cao. Con đường xóm nước lên cao và chảy mạnh, không ai dám lội mà trèo qua bờ tường, băng vườn nhà nội tôi tiến ra quốc lộ. Bây giờ tôi về, nước mới chỉ tràn mặt đường, vắng. Hẳn xóm giềng chưa nhiều người có ý định đi, đóng cửa ngồi trong nhà đợi... nước lên. Cảnh tượng đập vào mắt tôi đầu tiên khi mở cửa ngôi nhà của nội là những viên ngói vỡ. Gian giữa dột mạnh nhất. Tấm vải trải trên tủ thờ ướt nhoẹt. Bát nhang sũng nước. Không thể tin nổi sự thờ ở của bản thân, tôi ngồi sụp xuống và không đoái hoài gì tới những thứ cần được tránh nước. Đốt điếu thuốc trong sự khô khan của trí não. Buồn chi lạ! Ở góc nhà có hai cánh cửa, đã có lần em ý kiến gác nó lên che chắn bàn thờ rồi trùm ni lông phía trên... Ai ngờ không em, việc đó là ngoài mọi nỗ lực của tôi. Cô đơn. Không hẳn vì vắng em, mà thiếu bạn. Tôi ngụ cư ở cái xóm này đã bảy năm, chỉ có mỗi thằng bạn nhà cách ba ngõ. Chót rất điển trai và sống có tình.

- Đi! Đi bắt chuột với tao.

- Chuột? - Tôi ngạc nhiên hỏi Chót.

- Ờ. Nhậu thịt chuột được không?

- Được.

- Rứa thì đi với tao.

Tôi theo Chót lội ra ven bờ sông. Chót có vẻ sành sỏi việc này lắm. Tìm thấy hang, Chót cuốc mấy nhát cho cạn bớt, rồi thọc hờ cán vào. Chú chuột nào mới chui khỏi hang lập tức bị một nhát đâm ba ngạnh, kêu eo éo, chết.

- Thấy chưa, những con đại chang. Chuột này béo lắm, nhiều đạm lắm. Ăn nó mà không uống rượu là ngủ chẳng yên đâu.

- Nhưng, lỡ có thuốc thì sao?

- Mùa hè chứ mùa mưa ai mà bỏ thuốc, ngốc. Chiều ni mày ra chợ Hôm mà coi, có bao nhiêu chuột, chỉ một nhoáng là người ta mua sạch.

- Có được giá không? - Tôi lại hỏi, giọng còn ngờ vực.

- Răng không, con vừa vài tăm, con to phải một ngàn. Còn hơn đi bắt cho xóm...

Chót bỏ lửng câu nói, chăm chú nhìn cửa hang, sẵn sàng xỉa.

Tôi băn khoăn:

- Là sao?

- Hè năm ngoái chuột phá quá dữ đi, nhiều mà, xóm treo một đuôi chuột ba tăm. Giờ thôi rồi, vì chuột quá loạn, không có tiền tả.

Chót vẫn chăm chú bắt chuột. Thấy đã nặng tay, tôi hỏi:

- Loại này làm thế nào đây?

- Êm rứa. Hồi về tao đạo diễn cho coi.

...

Có người ôm đồ lội qua vườn. Chót gọi liền:

- Ơi… vào làm ly đã.

Người đàn ông cách nhà tôi một ngõ, là thợ xây, đang thời gian nghỉ dài hạn. Tuần vừa rồi ngày nào cũng nhậu cả, mà chiều nay lơ.

- Chừ mà bây còn ngồi đó nhậu nhẹt à? Không lo sửa soạn mà đi cho rồi. À... a...

- Mô - Chót cao giọng - Nhà em chỉ có mấy con lợn, mệ đưa lên gửi trên xóm Cồn cả rồi.

Chả nói gì thêm, giận, người đàn ông lội đi. Tôi ngần ngừ trông theo như vừa xúc phạm anh. Chót phăng phăng:

- Không can chi mô. Trời dọa tí rứa đó.

Tôi cũng giả bộ điềm tĩnh:

- Ờ, thì giờ cũng phải chờ xem đã, chứ chả lẽ vứt cả đống đồ ở đây sao?

Chót lại bồi câu trấn an:

- Đi cho có phong trào ấy mà. Mấy năm trước cũng mưa chừng ni nước, xóm đi sạch, nhưng rồi nước nỏ lên, nỏ can hệ chi mấy sản. Mà mày muốn đi thì lên chỗ nhà máy Sợi ấy, có đoạn chứ mấy. Đi khi mô nỏ được. Yên tâm đi, tối này mày đi cùng tao bắt ếch, nhiều lắm. Năm ngoái, tao bắt được mười hai cặp chỉ trong một đêm. Mưa nên “eng - ả” cứ tréo lấy nhau. Rọi đèn vào vẫn tréo đực ra đấy, dùng tay bắt dễ ợt.

Vật cũng như người, chuyện ấy như nhau. Chả trách người ta gọi là thú tính. Ham sướng mới chết... Tội!

Tôi lẳng lặng bê chồng sách vở, áo quần và những đồ dùng cần thiết gác lên cái tủ đứng, nếu lỡ có đi cũng chẳng lo gì.

 

Chót đi. Chẳng ngờ đi mãi. Đi mãi trong dềnh dàng mưa lũ Huế xưa…

 

*

Nước dâng mạnh. Không hiểu sao, tôi vẫn ngồi thừ ra bên song cửa sổ nhìn ra tít tắp mưa. Tôi thờ ơ với cả cái tráp dưới giường đựng toàn kỷ niệm, với những mảnh giấy sém lém mà tôi hốt hoảng dập lửa do chính tay mình muốn hóa chúng thành tro bụi ngày nao.

 

  

Khóa cửa. Mình tàn nhẫn quá. Bao nhiêu năm ngôi nhà của nội che chắn cho tôi khôn lớn, nay bỏ đi!

 

May mà có em ngóng đợi... Trong căn phòng trọ giá thuê bằng 1/4 số lương làm mướn của em, chỉ còn vài phân nữa là nước sẽ phủ nền. Tôi cùng em chất toàn bộ đồ đoàn lên giường. Chỉ còn một khoảnh nhỏ để nằm. Tôi với em, quấn trong tấm chăn mỏng manh bệnh viện tặng. Lạnh buốt đến từng chân tóc. Nhưng thân em rần rật nhiệt, cứu rỗi linh hồn đã tê dại của tôi... Mưa đạp loạn xạ trên mái tôn, dữ hơn mọi tiếng đập cửa nào trong đêm.

 

Hơi lạnh bốc lên từ phía dưới giường. Dưới ánh sáng lờ mờ của chiếc bật lửa, tôi chợt hoảng hồn: con nước đã ngấp nghé mạn giường.

- Em... Nước lên!

Cả hai ngồi chồm dậy, ngơ ngẩn. Đêm khuya khoắt, nước lạnh tanh. Băng giá.

- Giờ tính sao đây?

- Kê tiếp. Kê thật cao lên! - Tiếng em réo rắt.

Tôi đảo mắt một lượt quanh nhà; tính: ra mò những viên tắp lô ngoài hiên nhà chủ trọ.

 

Em thò chân xuống trước, bình thản. Nấc quần xăn lỡ cỡ bị nhúng nước. Tôi đánh chiếc quần xà lỏn tụt xuống, bỗng giật giật run bắn, phải vịn vào thành giường một lúc, răng nghiến chặt.

 

Mưa vẫn trắng trời. Từng hạt nước li ti bắn vào song cửa sổ khít mịt như những mũi kim sắc nhọn. Nằm nghe mưa, mưa ngoài trời xối xả. Nhổm dậy trông ra, mưa trắng xóa đôi bờ. Mưa mang về hơi lạnh len vào từng nhịp thở...

 

Gió. Gió hốt nhà hốt cửa. Gió xé rách mái tồn chao lượn giữa không trung, chém rụng bất kỳ cái đầu người nào đang dò đường về tổ. Lo toan:

“Bão có vào Huế không, sao gió mạnh quá vậy ta? Không vào Huế thì vào đâu: Quảng Trị, Quảng Bình, hay Hà Tĩnh quê tôi?”

 

Ngày còn trẻ nít, đêm bão nổi, mẹ bắt tôi phải trốn dưới cái bàn lim giữa nhà. Anh tôi, chị tôi ngồi trên ghế đẩu tấn ở cửa. “Vù!” - hết thảy chỏng cẳng. Gió thốc vào. “Rắc!” - kèo nhà gãy... Từ Huế trở ra, tỉnh nào của miền Trung cũng nghèo khó. Thôi thì tùy bão... Bão có vào đâu, có tàn phá khủng khiếp đến đâu cũng không thể cắt đứt được “chữ S”.

 

Vẫn gió. Gió hốt nhà hốt cửa. Giữa sự cuồng điên của gió, tiếng chim đâu đó kêu lên thảng thốt, rồi tắt ngấm. Những linh hồn chao lượn...

 

Tôi nhớ cơn đại hồng thủy chín chín (1999). Khi nước còn mênh mông chi xứ, sáng chưa tinh tươm đã nghe tiếng rú dại điên của xe là xe chở xác người như từ một trận chiến. Tại một góc phố cũ mèm, ly cà phê trước mặt tôi từng giọt, giọt, chậm đến khắt lòng. Vị đắng gờn gợn đầu lưỡi: mình đang đứng trên một phần của dải đất hình chữ S, với em, với hư vô, với mưa mưa nối nhau lạc miền đất mạ. Ngàn mưa xuống phố xăm nhịp rơi trên mặt đường trơ sỏi đá, biết đâu còn in dấu hài.

 

“Mai còn mưa không Huế?” Tôi như nghe thấy lời tri âm của đôi tình nhân vọng lại giữa một đêm ngút ngàn mưa chờ trời sáng, để tiếp tục thiên di như đàn chim hành trình về xứ ấm... Ừ, thì cứ ngồi mà ngẫm ngợi cho mưa thoả chí tang bồng. Mai kia liệu nước mắt còn hoen mi, dẫu có khóc nghìn lần tiễn mưa về xa vắng!./.

 

---------------------

(*)(**) Thơ Chế Lan Viên



 

Nhụy Nguyên
Ngày đăng: 30.10.2010
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Một cuối thu - Bùi Phương Thảo
Chùa Bà Đanh - Hoàng Trọng Muôn
Thơ Vũ Trọng Quang: Ngôn Ngữ Thời Số Hóa - Cao Thoại Châu
Việt Nam - nhỏ mới đẹp - Lý Đợi
Bùi Giáng, Nhất Phiến Tài Tình Thiên Cổ Lụy - Bùi Chí Vinh
Nhớ Tác Giả “Có Phải Em Mùa Thu Hà Nội” - Trần Trung Sáng
Trở về Hà Nội, Kỷ niệm vui về nhạc sỉ Trần Hoàn - Vân Long
Nhà thơ Quang Dũng như tôi biết - Vũ Từ Trang
Nhân Tìm Lại Bài Thơ “Lính Râu Ria”, Nói Thêm Vài Chi Tiết Về Nhà Thơ Quang Dũng - Lại Nguyên Ân
Bóng bay - Bùi Phương Thảo
Cùng một tác giả
Mênh mông tình (truyện ngắn)
quanh ngọn đèn dầu (truyện ngắn)
Tiên Thiên vũ nữ (truyện ngắn)
Đêm làng cổ (truyện ngắn)
Khoảnh khắc u ám (truyện ngắn)
Vài ba khuôn mặt (truyện ngắn)
Thiên sứ Murô (truyện ngắn)
Gối tay lên cõi tạm (truyện ngắn)