Kỷ niệm 10 năm vanchuongviet.org
Ủng hộ VCV
Số tác phẩm
20.099 tác phẩm
2.478 tác giả
712
51.022.910
 
du tử lê, thơ, sau nhiều tháng không, thơ.
Du Tử Lê

Tranh Đinh Cường


1.
chiều mượn phổi ai đó, để thở
những giọt lạnh như mưa
ném xuống tôi, nắng quái.
rét ngọt! rét hoại!
tôi thở bằng phổi mượn từ những thương yêu, riêng và, bằng hữu, ít.

2.
con đường chạy bằng đôi chân mượn của ai đó.
ký ức là cánh đồng gồm những tế bào có khả năng tự sinh sôi.
trong tôi, cũng có những tế bào tương tự.
tế bào mang tên em: ngủ sớm.
tế bào mang tên tôi: ngủ muộn
(và,) những nụ hôn trộm gửi lên tóc. trán. mắt. môi. ngực. bụng.
cánh tay em.
(như người ta thường hôn trộm em bé lúc chúng ngủ say.)
dù tôi có thể mượn đôi chân nhàm chán…để chạy.
 
3.
đêm mượn ai đó đôi mắt để đọc
những trang thơ / văn cũ
dán trên vách tường văn chương nguyên sa / mai thảo.
đọc hoài cớ sao vẫn mới!?!
 
4.
tôi đứng chênh vênh một chân
nơi ngạch cửa ngôi nhà kỷ niệm
nơi tình yêu ta được trưng bày
không chỉ qua những bài thơ,
những trang văn tôi viết về tình yêu em
(mà) lớn lao hơn nhiều,
khi đó là những trang thơ / văn tôi viết từ những hạnh phúc / lầm than khác
(đó là lúc em cho tôi mượn đôi mắt em để đọc!)
 
5.
gió mượn đôi tay của nắng dắt chúng ta dạo chơi san francisco
tôi rủ duy thanh, em, và, vài bằng hữu khác,
vào trong tranh, tượng tạ tỵ, ngọc dũng, thái tuấn, nghiêu đề, mai chửng…
chúng ta ngồi,
uống cà phê.
phì phèo
thuốc lá.
chuyện gẫu.
đủ thứ
tào lao.
trước khi ra về
tôi uống chính những giọt-mình-cuối…
dường chỉ em thấy.
(tôi đoán chừng ấy mà!)
khi nhận được nơi em những vỗ về, trấn an quen thuộc của mẹ,
dành cho đứa con hư
cuối sóng.
 
6.
em treo tôi cùng khắp ngôi nhà tìnhnghĩa
(tôi viết liền hai chữ này.)
nhiều nhất vẫn là đinh cường,
và, một số anh em đã khuất.
(như tôi,
rồi cũng sẽ đi xa!)
nhưng tôi biết,
dù ở đâu,
tôi cũng vẫn có thể mượn trái tim cùng đôi mắt em,
(một vài người khác?)
để trú ngụ.
như những bức chân dung
đã mượn tôi để buồn
nhiều đời, kiếp nữa.
 
7.
như tên trộm gặp hên
đêm qua tôi khoắng được mẻ lớn!
rời studio
tôi hối hả trở về.
em và, những thương yêu khác chờ tôi quanh bữa cơm tối trễ. muộn.
tôi cắm cúi:
ăn.
gắp.
chan canh.
và.
nuốt.
không nhìn ai.
tôi sợ bị phát hiện:
một tôi khác!
(tôi biết tôi đang…khác!)
chỉ một đoạn rất ngắn, đường về
tôi chợt hỏi tôi cả chục lần:
“có thể nào ngày mai sẽ không còn tôi trên lộ trình hối hả này?
“em không còn phải đợi cơm!
“ cũng chẳng còn ai hôn trộm tóc. trán. mắt. môi…ngực. bụng. cánh tay…
em trẻ thơ. khuya khoắt.”
 
8.
bằng đôi mắt cận thị của mình
tôi đọc thấy tên tôi gần cuối bản tường thuật
buổi ra mắt CD ngâm thơ của ai đó
trên nhật báo bạn tôi.
người viết tin gắn vào miệng tôi mấy phát biểu nhí nhố!
tôi tự bấu thịt da!
để biết chắc mình còn sống!
vậy kẻ nào xuất hiện? kẻ nào phát biểu? trong bản tin kia!
thời đại mới?
thời của thiên tai!
thời của những kẻ giết người
không chỉ bằng súng. đạn. gươm. đao. thuốc độc. ôm bom tự sát…
mà còn bằng những hiện diện ảo!
những phát biểu ma!
khi người chưa chết (bắt đầu là tôi)
bị chôn sống!!!!!
 
9.
tôi đứng dạy.
tắt đèn.
đốt cho mình điếu thuốc chót trong ngày
trước nhân chứng bếp ga,
máy hút khói…
đó là lúc em đã ngủ(?)
mọi người đã ngủ(?)
không ai quởn (luôn cả em)
cho tôi mượn: phổi. tim. mắt. môi...để thở!
tôi thấy tôi cõi âm,
lần bước vào cửa khác
tâm. em.

(calf., jan. 13 2011.)

Du Tử Lê
Số lần đọc: 25
Ngày đăng: 23.01.2011
[ Trở lại ] [ Tiếp ]
In tác phẩm Góp ý Gửi cho bạn
Cùng thể loại
Thần thoại kẹo kéo - Trần Hạ Tháp
Nói Thì Thầm Cho Hơi Thở Bay Hơi /Những Đám Mây Màu Xám /Khứ Niên Kim Nhật Thử Môn Trung - Trần Vấn Lệ
Nỗi cô đơn mùa xuân - Trần Dzạ Lữ
Tháng chạp nhạt nhòa màu xám chì - Lữ Quỳnh
Mười năm rồi Sơn ơi - Đinh Cường
Lên Mai Châu Ngủ Nhà Sàn - Nguyễn Khôi
Với Lũ Tám Chữ Trước Mắt. - Vương Ngọc Minh
Xuân Không Có Tết - Vương Đức Lệ
Ghé nghĩa trang Braddock(1), thăm mộ Vương đức Lệ (2) - Đinh Cường
Cây Cỏ và Ta /Đời Sậy /Kiếp Hoa - Đoàn Thuận