“Từ thuở mang gươm đi mở cõi
Nghìn năm thương nhớ đất Thăng Long…”
Huỳnh Văn Nghệ.
Trời trông theo - đất trông theo
Rượu Làng Vân rót trong veo mắt người
Mấy khi góc biển chân trời
Rượu người Hà Nội đãi đời xa quê
Một ly – ừ ấm sơn khê
Nắng hừng như nắng trưa hè Thủ đô
Hây hây gió thoảng Tây Hồ
Bồng bềnh Trấn Quốc ảo mờ dặm sương
Hai ly – chếnh choáng Hồ Gươm
Kiếm thần loáng giữa bóng dương chập chùng
Ngàn năm trong nhịp trống rung
Sắc rồng bay giữa Thăng Long – Hà Thành
Ba ly – rượu ngút mây xanh
Buồn ta lạnh cóng Loa Thành lạ chưa ?
Đá mòn rêu nhạt dấu xưa
Mỏng trang thơ cổ gió đùa mà say…
Rượu Làng Vân rót chuyền tay
Mộng tràn ly dốc nghiêng ngày vào đêm
Say mềm còn muốn say thêm
Giang hồ giá đổi một đêm Hồng Hà ?